Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
-Pogue-

Cảm ơn bạn đã ghé thăm forum này. Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ và hạnh phúc^^

Hivong.forumvi.com

Bạn cần đăng nhập để sử dụng diễn đàn một cách tối ưu nhất


Share | 
 

 Nè ngốc !!! Đừng bỏ cuộc tiep"

Go down 
Tác giảThông điệp
xumalum
Thiên sứ-bzone
Thiên sứ-bzone


Tổng số bài gửi : 50
Đô la : 1300
Danh Vọng : 20

Bài gửiTiêu đề: Nè ngốc !!! Đừng bỏ cuộc tiep"   Tue Feb 22, 2011 9:23 pm

Cháp 17 :
Tại nhà nó mà chính xác hơn là phòng nó :
- Nè cold !! Chủ nhân mày có quan hệ gì với chị ấy vậy ?? _ nó vồ lấy ôm chắc cold
- Sao không trả lời hả ???_ nó đánh nhẹ vào con gấu bông .
- Chẵng lẽ đến mày cũng hông thích tao sao ???
- Tao sợ lắm , sợ nhiều lắm . Chị ấy vừa xinh , vừa giỏi giang , tao sợ Khánh sẽ thích chị ấy mất _ nói đến đây nó không kiềm được , những giọt nước mắt nóng hổi lại rơi trên gò má nhỏ của nó .



Nó thôi không ôm con cold đặt bên cạnh , nó ngã đầu vào tường '' Tại sao vậy nhỉ ??? Tại sao cậu ấy lại cười , nói chuyện thân mật như vậy với chị ấy ??? Chẵng lẽ .......... ??? Không được không phải như thế , Nhi àk mày nhất định phải tự tin lên . Cố lên Nhi !!! '' Nó lấy tay quệt nước mắt còn vương vấn , nó mỉm cười , một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chứa đầy sự cố gắng của mình .Nó bước xuống lầu , nãy giờ khóc đói bụng quá nên xuống vòi mama ăn cơm đây mà . Qua phòng Duy thử xem nào . Duy nằm trên giường tay gác lên tráng , ánh mắt xa xâm :
- Cậu có biết cậu phiền phức lắm không đừng theo tôi nữa _ một cô gái nhăn nhó quát .
- Chị àk !! Đừng dữ như vậy sẽ nhăn da đó _ Duy mỉm cười nói
- Thật ư !! Đâu nhăn chỗ nào đâu ??? _ cô gái vẫn ngây thơ hỏi .
- Chỗ này nè !! _ Duy chỉ lên trán cô gái .
- Trời !! Thật hả , làm sao bây giờ _cô gái hốt hoảng sờ trán mình .
- Em nghe người ta nói là hôn vào chỗ bị nhăn sẽ hết đấy chị ạ _ Duy cười tinh nghịch .
- Cậu ......... Dám chọc tôi ư ?? Đứng lại không được chạy đó _ cô gái tức giận đuổi theo Duy .
- Chị tưỡng em ngốc giống chị hả ??? Plè plè _ Duy lo quay đầu lại lè lưỡi trêu cô gái nên đầu đập vào cây té xuống .
- Hahahaaa đáng đời mà _ cô gái ôm bụng cười toét miệng .
Chợt thấy Duy nằm im bất tỉnh , cô sợ sệt chạy lại ngồi xuống bên cạnh Duy :
- Nè đừng gĩơn nữa !! _ khẽ lấy mình vổ nhẹ vào má Duy .
- Nè cậu đừng làm tôi sợ nha _ vẫn tiếp tụcvỗ nhưng mạnh hơn , và mắt của cô đã rươm rươm nước mắt .
Bất chợt , Duy mỡ to hai mắt ra :
- Hù !!!
- Cậu .... thì ra cậu chọc tôi _cô gái zơ tay định đánh Duy ,chưa kịp thì đã bị Duy nắm chặt khuôn mặt Duy trở nên nghiêm hẳn , nhìn thẳng vào mắt người đối diện :
- Trân àk !! Chị có thích em không ???
- Tôi ....._ Trân xấu hổ cuối mặt xuống .
- Nếu chị không thích em sẽ không làm phiền chị nữa ???
Ngập ngừng một lúc Trân cũng thốt lên lời Duy mong đợi :
- Tôi ... thật sư...ự thi...ì tô...ôi cũ....ũng co...ó thi..ích cậ...âu chút xíu _ vẫn cưói đầu Trân lắp bắp nói .
- Hi anh cũng vậy !! Anh yêu em _ Duy cười toe toét ngồi dậy ôm chặt Trân .
- Ai cho kêu tôi bằng em hả ??_ Trân thả lỏng mình đễ cho Duy ôm .
- Em cho _ vẫn không buông Trân ra mà còn ôm chặt hơn nữa .
- Cho cái đầu cậu _ Trân đánh nhẹ vào lưng của Duy.
Nụ cười hạnh phúc nở trên môi của cả hai , nhưng đó có lẽ chỉ là một hạnh phúc ảo .
'' Những ngày tháng hạnh phúc ấy vẫn còn hiện lên rõ rệt trong tâm trí anh nhưng có lẽ anh đã để vụt mất nó ''
- Hai ơi xuống ăn cơm đi nào _ nó gõ cữa kêu anh trai íu wí của mình xuống ăn .
Ăn cơm xong , Duy rũ nó qua nhà hắn chơi , thi hết rồi cho thư thả đầu óc và nó cũng mún hỏi hắn về chuyện của chị Trân nên hai anh em dắt tay nhau qua nhà hắn :
- Ủa 2 người qua đây làm gì ??? _ hắn mở cửa nhìn 2 anh em nó ngạc nhiên .
- Chơi chứ làm gì mày thằng điên .
- Điên đầu mày , thôi hai người vào đi .
- Ừ _ nó khẽ đáp .
Đang ngồi chơi game nghe thấp thoáng giọng nó , pé Luân bay thẳng ra cửa ôm chặt hain chân của nó :
- AA! Chị Nhi !! Luân nhớ chị Nhi quá .
- Chị cũng dậy á !! _ nó ngồi xuống hôn nhẹ vào má pé Luân .
- Ơ anh nào đây ạ ?? _ Pé Luân nhìn Duy thắc mắc hỏi .
- Anh này anh trai của chị á !! _ nó nghe pé Luân hỏi liền giải thích .
- Vậy mà Luân tưỡng là tình địch của hai nữa chứ _ pé Luân cười toe toét .
- Tình địch ??? _ Duy nhìn pé Luân hỏi .
- Vâng _ pé Luân gật đầu cái rụp .
- Tình địch gì chứ ???_ nó với hắn đồng thanh .
- Tình địch gì thì chỉ có hai và em biết thôi hai nhỉ ??? Thôi chị Nhi lại chơi game với Luân đi .
- Ừ _ 2 chị em dắt nhau lại chơi game .
Hắn với Duy nhìn hai đứa tụi nó chậc lưỡi , dắt nhau lại ghế salong ngồi 8 :
- Em mày lớn mau nhỉ ??? Hồi tao đi pé tẹo .
- Ừ . Nó dính như sam với em gái mày đấy .
- Ừ em tao ngốc vậy , mà hết thằng anh tới thằng em nhà này bám vào _ Duy tỏ vẻ đồng tình , gãi gãi cái cầm .
- Tao bám hồi nào mày _ hắn nhìn Duy hầm hè .
- Hi tao giỡn mà . Mà hình như thằng Huy gì gì đó ở lớp mình thích nhỏ em tao thì phải .
- Chớ còn gì nữa , lúc nào chả Nhi Nhi , Huy Huy , thấy gai mắt _ mặt hắn lúc bấy giờ khó chịu hẳn .
- Ơ !! Thế liên quan gì mày mà trông có vẻ bực bội thế nhở _ Duy nhìn hắn nở một cười gian .
- Ờ thì ... Mà tao cần gì phải bực bội chứ ?? _ hắn giảy nảy cả lên .
- Nè hai người làm gì đó ??? Nói xấu em phải hông ?? Lại chơi game đi.



- Lớn rồi ai thèm chơi ba trò con nít đó _ Duy trề môi nói .
- Đừng dậy lại chơi kẻo pé Luân khóc đó ._ pé Luân lại dở chiu đe zọa hắn .
- Thui đứng dậy lại chơi mày _hắn lôi Duy lại chỗ nó với pé Luân .
-Ơ thằng này sợ em trai vậy !! Chắc mai một sợ vợ khõi chê nhỉ .
- Wánh mày giờ nói nhiều wá .
Thế là 4 người ngồi chơi với nhau :
- Nè em gái em chơi ăn gian quá đi .
- Chị Nhi không ăn gian có anh ăn gian thì có .
- Ơ thằng nhỏ naỳ sao zám nói với anh thế hả ???
- Vậy sao anh dám nói với chị Nhi như thế ???
- Mày ...._ cãi hông lại , Duy định giở trò bạo lực trẻ em , nhưng chưa kịp làm gì thì cao thủ đã ra tay trước :
- Hức hức . Chị Nhi ơi , hai ơi !! Ông này ăn hiếp Luân nè _ pé Luân lấy tay zụi zụi mắt mình .
Nó và hắn cũng cốc đầu Duy :
- Sao mày zám ăn hiếp em tao ??? _ hắn nạt Duy .
- Sao anh lại chọc pé Luân khóc hả ?? _ nó cũng y hắn .
- Thôi pé Luân nín nín đi ngoan nha .
- Luân nín đi hai wánh thằng này rồi mà .
Hai tụi nó ôm pé Luân vỗ về , Duy nhìn hai tụi nó không chớp mắt , rồi nhìn sang ác wỹ đội lốt thiên thần đang lè lưỡi trêu Duy , tức qua Duy chọc 2 đứa tụi nó cho đỡ tức :
- Hai đứa tụi bây giống vợ chòk qá nhở , còn thẳng nhỏ ác wỹ zống con tụi bây ghê .
- Anh nói hai người này vợ chòk là đúng rồi . Nhưng Luân không phải là ác wỹ nha !! _ pé Luân phản kháng lại .
- Ác wỹ !!! _ Duy vẫn không buông tha pé Luân .
- Không phải .
- phải .
- Không .
- Phải .
- Không .
Pé Luân với Duy tranh cãi pỏ mặt hai nhân vật chính mặt đã đỏ lên ngượng ngùng nhìn nhau bởi 2 chữ '' Vợ Chòk '' . Một lúc sau nó với hắn cũng ngăn 2 người một lớn , một nhỏ đang tranh chấp nhau . Đến khuya 2 anh em tụi nó sãi chân về nhà . Nó quên mất hỏi hắn về chị Trân ấy , nhưng thôi kệ mai xem kết quả học kỳ rồi tính sau .
Kết quả thi của nó ra sao ??? Chuyện kinh khủng nào sắp xảy ra ??? Mời mọi người đón đọc cháp 18 , chắc tối mai Bi mới viết được á .

TOP
admin
Hoàng Tùng Linh


Trùm

Bài viết
5987
Tinh hoa
12
Điểm
11879
Danh vọng
11879
Tiền
24623
Giới tính
Nam
Đến từ
Việt Nam
Trực tuyến
1278 giờ
Đang ký
19-12-2009
Không gian riêngGửi tin nhắnCho vào mục bè bạnOffline
22#ToVừaNhỏ Gửi vào 24-2-2010 17:08 Chỉ xem tác giả này
Cháp 18 :
- Nè dậy đi heo , hôm nay em định đi học àk _ Duy vừa nói vừa lay lay nhỏ em mình .
- Ứ để em ngủ thêm một tí nữa _ nó wơ wơ cái tay rồi ôm gấu ngủ tiếp .
- Trời nãy giờ mấy tí rồi hả ???? _ Duy cố gắng hét thật to đễ đánh thức nó nhưng tất cả đều vô ích .
Duy ngồi xuống , chống cầm thở zài , thì cánh cửa phòng mở ra và vị cứu tinh cũng đã đến :
- Chưa zậy lun àk mày ??? _ hắn nhìn bộ dạng thất thểu của Duy nói .
- Hiz cuối cùng mày cũng tới , không thì tao chả biết kêu nó biết chừng nào nữa đây . _ Duy nhìn hắn thở phào nhẹ nhõm .
- Có nhiu đó làm cũng không xong _ hắn trách Duy rồi bước tới giường nó nhẹ nhàng đặt mông xuống chiếc giường bé xinh .
- Nhi àk !!! Cậu không dậy hôm nay , trường công bố điểm đó _ hắn cuối đầu xuống thì thầm vào tai nó .
- Kệ nó .......... Hảaaaaaaaaa , đúng rồi phải nhanh lên mơi được _ nó bật dậy như cái lò xo chạy nhanh vào tolet .
- Ủa mày làm hay vậy _ Duy nhìn hắn ngưỡng mộ .
- Tao mà _ hắn vênh mặt lên làm bộ chãnh .
- Thui đi cha . Mà từ lúc về tao thấy mày thay đổi nhiều lắm ???
- Ừ , bản thân tao tao cũng thấy vậy _ hắn gật đầu mỉm cười đồng tình .
- Nè !! 2 người còn đứng đó nói chuyện mau mau nào _ nó từ trong tolet chạy ra hối rồi chạy thẳng một mạch xuống đất .
- Nè chờ với hai với _ Duy kêu với theo .



- Hai người nhanh đi nào !! Làm gì chậm chạp thế hở _ nó quay lại tiếp tục hối .
- Trời con nhỏ này làm gì đi nhanh thế còn sớm mà _ Duy nhăn nhó nói .
- Chắc lên trường xem điểm chứ gì ?? _ hắn tiện miệng giải thích cho Duy .
- Điểm thi ấy àk ??? Vớ vẩn xem làm gì ???_ Duy tiếp tục nhăn .
- Thì Nhi khác mày . Thôi chạy nhanh đi em mày chạy tới đằng kia rồi kìa _ hắn nói xong chạy theo nó .
- Trời ơiiiiiii !!! Sao số tui khổ vậy trời !! Ê hai đứa kia chờ tao với coi _ đang đứng than vãn thấy không còn bóng 2 đứa nó , Duy co giò chạy theo .
- Hộc hộc , cuối cùng cũng đến nơi , mà sao đông vậy Khánh ??? _ nó cuối xuống thở nhanh .
- Thì người ta coi điểm chứ làm gì ??? _ hắn đáp trả câu trả lời vô duyên của nó .
Nó không quan tâm lời hắn nói , len lỏi vào đám đông xem điểm . Duy vừa chạy tới , định lại chỗ hắn thì :
- Khánh !! Em cũng tới xem điểm hả ???_ Trân từ đâu chạy tới khoác tay hắn .
- Dạ ._ hắn thờ ơ đáp .
- Chị cũng vậy nè . Mà em cần gì xem cũng đủ biết tròn điểm rồi nhở ??? _ Trân nhìn hắn cười .
- Em không biết _ hắn đáp trả không nhìn Trân , mắt đảo tùm lum kiếm nó .
Còn nó sau khi len lỏi trong đám lộn xộn đó cũng xem cái bảng công bố điểm khối 11 :
1/250 . Hoàng Đăng Khánh điểm số ( 300/300)
2/250 Vương Nhất Huy và Đặng Minh Duy điểm số ( 298/300)
3/250 Dương Minh Châu điểm số ( 295/300) . 4......................
5......................
..........................
..........................
54/250 Đặng Thùy Nhi điểm số ( 236/300)
Nó sững sờ nhìn bảng điểm , một cảm giác lâng lâng lan trong người nó . Lần đầu tiên nó được hạng 54 trước giờ toàn gần cuối . nó vui mừng định xoay chạy nhanh ra khoe với hắn thì :
- Mày nhìn kìa , anh Khánh với chị Trân lại được hạng nhất toàn khối 11 và 12 rồi kìa _ NS 1
- Ừ 2 người đó xứng đôi thật đúng là trai tài gái sắc _NS 2 .
- Nhìn kìa 2 người đó đang đứng cạnh nhau kìa , thân mật kinh chưa kìa .
Nó nhìn ra bên ngoài , hắn đang đứng cạnh chị ấy , mọi người nói đúng thật ,2 người đứng cạnh nhau tạo nên một bức tranh hoàn mỹ mà không một ai có thể xen chân vô được ngay cả nó cũng vậy . Những lời mọi người nói cùng những gì nó thay được như một mũi dao hai lưỡi đâm thẳng vào trái tim của nó , mọi hạnh phúc vui mừng muốn được chia xẻ cùng hắn đều đã tan biết trong không khí . Nó lặng lẽ bước nhẹ ra khỏi đám đông , tiến về lớp . Duy cũng đã về lớp từ lâu , có lẽ trái tim Duy không chịu nổi cảnh tượng trước mắt mình , '' nụ cười thiên thần ấy vẫn hiện hữu trên môi em nhưng nó đã không dành cho anh '' . Lúc nãy vì Trân biết Duy đứng sau nên càng thân mật với hắn hơn , ''Mình đang hy vọng điều gì cơ chứ ??? Trông chờ anh ấy ghen sao ??? Liệu có quá ảo tưỡng khi trò chơi đã kết thúc ??? '' . Hắn đứng một lúc chã thấy nó đâu , chán nãn đi về lớp .
Tại lớp chuyện gì sẽ xảy ra ??? Mời mọi người đón đọc cháp 19 ngày mai sẽ có mặt phục vụ mọi người :-B

TOP
admin
Hoàng Tùng Linh


Trùm

Bài viết
5987
Tinh hoa
12
Điểm
11879
Danh vọng
11879
Tiền
24623
Giới tính
Nam
Đến từ
Việt Nam
Trực tuyến
1278 giờ
Đang ký
19-12-2009
Không gian riêngGửi tin nhắnCho vào mục bè bạnOffline
23#ToVừaNhỏ Gửi vào 24-2-2010 17:26 Chỉ xem tác giả này
Cháp 19 :
Nó vừa vào lớp Huy và Châu đã lại chúc mừng nhưng cái mặt nó chã vui tí nào với lại cũng không thấy hắn đâu nên Huy đã nghĩ có chuyện gì xảy ra :
- Nè cậu sao vậy ???? Chẵng phải cậu được tới hạng 54 luôn sao lại buồn ??? _ Huy đặt tay lên vai nó , nhìn nó lo lắng .
- Ừ mày sao vậy ???_ Châu cũng lo lắng không kém .
- Ơ Nhi hông sao đâu , 2 người đừng lo _ nó ngửa mặt lên nở một nụ cười gượng gạo .
- Nhưng...........
Vừa lúc đó hắn cũng bước vào lớp lai chỗ nó trông có vẻ rất tức giận :
- Nè !! Cậu về cũng nói tớ một tiếng chứ ._ hắn tức giận nhìn nó .
- Tớ ...._nó ngước nhìn hắn , mắt rưng rưng .
- Cậu vừa thôi làm gì tức giận như vậy _ Huy đẩy mạnh hắn ra .
- Việc này có liên quan gì đến cậu ??? _ hắn nhìn Huy tóe lửa .
- Ừ đúng rồi không liên quan đến tôi , nhưng Nhi là bạn tôi _ Huy đáp trả hắn bằng một ánh mắt khinh bỉ .
- Bạn sao ??? Vậy chẵng biết cậu có ý đồ gì với bạn mình nhỉ ???
- Ý đồ ??? Cậu nói đến ý đồ gì ???
- Cái đó thì cậu tự hĩu . Tôi không có nhiệm vụ phải giải đáp cho cậu .
- Hai người thôi đi _ nó gắt lên rồi bỏ chạy ra khỏi lớp .
Hắn thấy thế liền đuổi theo nó , Huy cũng định đuổi theo nhưng một cánh tay đã ngăn Huy lại :
- Bây giờ chỉ có tên đó mới làm nó hết buồn thôi Huy ạ _ Châu nhìn Huy pha lẫn một chút níu kéo .
- Ừ tớ biết rồi _ Huy buồn bã về chỗ ngồi .
Châu nhìn theo Huy mà tim khẽ nhói . Nó chạy thẳng lên sân thượng , ngồi xuống khóc nức nở



- Hộc hộc sao mà cậu chạy nhanh zữ vậy hả ??? _ hắn mở cửa sân thượng , mồ hôi nhễ nhại .
Nó nhìn hắn ngạc nhiên , hắn tiến lại ngồi cạnh nó :
- Lúc nãy tớ hơi nóng , tớ xin lỗi nha ._ hắn quay sang nhìn nó , mồ hôi vẫn chảy dài trên trán hắn .
- Sao cậu lại đuổi theo tớ chứ ???
- Ừ thì........... Mà sao cậu khóc vậy ??_hắn cố đánh trống lãng vì bản thân hắn cũng chẵng biết sao mình lại làm như vậy .
- Tớ.................._nó ngập ngừng không dám nói .
- Cậu cứ nói đi ???_ hắn giục nó .
- Cậu có thích chị Trân không vậy ??? _ nó hít một hơi nói ra câu hỏi đã ấp ủ từ hôm qua đến giờ .
- Trời !!! Thì ra là chuyện này . Sao mà cậu ngốc zữ vậy ???
- Ngốc gì hả ?????_ nó ngước đầu lên nhăn nhó .
- Tớ không có thích chị Trân . Và sẽ không thích ai cả cho đến khi tớ xác nhận được tình cảm của mình đối với cậu ._ hắn nhìn nó nghiêm túc lạ thường .
- Thật chứ ??_ Nó đỏ mặt cúi xuống .
- Thật 101% . Cậu không tin àk ???
- Không có , không có . Dĩ nhiên là tin rồi _ nó nhe răng cười .
- Cậu thật là ................ Thôi về lớp đi gần vô lớp rồi .
- Ừ _ nó gật đầu mỉm cười .
Hai đứa bước xuống cầu thang , đang bước nó vấp phải bật cầu thang ngã nhào xuống cứ tưỡng đời nó kết thúc từ đây , hên sao hắn đỡ được :
- Sao cậu hậu đậu vậy hả ????_ hắn trách nó nhưng lo lắng vô cùng .
- Tớ xin lỗi _ nó xịu cái mặt xuống .
- Thôi đi nào ???? _ bất chợt hắn nắm tay nó bước xuống .
- Ơ _ nó bất ngờ trước hành động của hắn .
- Ờ thi.... Tớ sợ cậu té nữa thôi . Không phải là mún nắm tay cậu đâu nha .
Nó không trả lời khẽ gật đầu , mỉm cười hạnh phúc . Tuy đọan đường về lớp không phải là một đoạn đường dài nhưng 2 trái tim khẽ đập chung một nhịp . Chỉ một cái nắm tay đã làm nó hạnh phúc lên tận may , sự ấm áp từ bàn tay hắn như lan tỏa trong người nó . Vừa vào lớp nhỏ Châu đã chạy đến :
- Mày đi đâu vậy ???? Có sao không ??? _ Châu chạy đến đẩy hắn ra .
Hắn thở dài đành bước về chỗ :
- Tao không sao mà_ nó nhe 10 cái răng cười .
- Đúng là bó tay với mày .
Chuông vào lớp vang lên :
- Thôi về chỗ rồi 8 tiếp _ nó đề nghị rồi kéo Châu về chỗ .
Huy nhìn nó cười lòng khẽ an tâm , nhưng một nổi bùn vời vời của kẻ yêu đơn phương dấn lên trong Huy , đúng thật chỉ có hắn mới có thể làm nó cười làm nó khóc , nhưng Huy sẽ không bỏ cuộc , Huy vẫn sẽ tiếp tục thích nó , luôn mong hạnh phúc sẽ đến với nó và nụ cười kia vẫn nở trên đôi môi xinh xinh mà Huy vẫn thường ao ước có được . Duy nãy giờ không quan tâm mọi chuyện xung quanh , vì đầu óc Duy nãy giờ vẫn nghĩ đến Trân , 4 năm trước cho đến bây giờ trái tim này đã bị đánh cắp bởi Trân , tại sao Duy lại tham gia vào cái trò chơi chết tiệt ấy ??? Để làm tổn thường chính bản thân mình và cả người con gái mình yêu thương .
Pà kô zô lớp nãy giờ rồi , vẫn đang giảng bài một cách chăm chú trong khi học trò của mình đang thay nhau làm việc riêng điển hình là 2 nàng Châu và nó đang nói chuyện rôm rã nhưng nói bé lắm chả ai nghe được ( có mình Bi nghe được thôi ) :
- Mày mua gì chưa ???_Nhỏ Châu hỏi .
- Mua gì cơ ???_ nó ngây thơ trả lời .
- Mua quà .
- Quà gì ???
- Ặc . Mày có biết ngày mai là ngày gì không ???
- Biết .
- Ngày gì ???
- Ngày thứ 7 .
- Ặc !! Con lạy mẹ ngày mai là giáng sinh đó .
- Cái gì _ nó nói thật to , nhưng hên sao kô giáo vẫn đang chăm chú nên không nghe thấy gì .
- Bé cái mồm lại giùm tao _ nhỏ Châu nhăn mặt đưa tay bịt mồm nó lại .
- Trời giờ tao mới nhớ ??_ nó cạy cái tay nhỏ Châu ra nói tiếp .
- Mày mua gì chưa ???
- Dĩ nhiên là chưa . Giờ tao mới biết mà .
- Ờ hén . Vậy tối nay tao với mày đi nha _ nhỏ Châu gãi đầu nói .
- Ờ vậy 7h mày qua nhà tao nha .
- Biết rồi . Mà mày với thằng kia sao rồi .
- Vẫn vậy mày ạ !! Nhưng Khánh kêu sẽ không thích ai cho đến khi nhận ra tình cảm đối với tao là gì ?
- Chẵng lẽ mày chờ nó hoài sao ???
- Tao không biết nữa .
- Sao mày không cho những người khác cơ hội mà cứ đâm đầu vào thằng đó , nó có gì tốt cơ chứ .
- Không Khánh tốt lắm mày ạ .
- Bây giờ mày mún biết nó đối với mày như thế nào không ???
- Muốn .
- Lại đây .
Nó xích lại gần nhỏ Châu kéo cái tai nó thầm thì @($)*^()(^*)(*&)_# :
- Nhưng lỡ như ..........
- Đây là cách giải quyết nhanh nhất cho vấn đề , nếu mày không thữ thì sẽ cứ giằng co mãi thôi .
- Ừ tao quyết định rồi . Tao sẽ thữ dù kết quả có sao tao cũng sẽ chấp nhận .
- Hì !! Có vậy chứ .
- Thui học đi nói chuyện nãy giờ rồi .
- Ò .
Rồi 2 đứa nó cũng chịu chăm chú nghe giãng sau 2 tiếng đồng hồ nói chuyện . Giờ ra về cũng đến , nó quay xuống bàn hắn kêu hắn đi về như thường lệ :
- Khánh mình về thôi .
- Hôm nay cậu về với thằng Duy đi , tớ phải ở lại họp nhóm .
- Gì ?? Cậu tham gia nhóm gì cơ ??
- Không chỉ một tuần thôi , tớ tham gia nhóm kịch của trường mình ấy .
- Có phải nhóm đó chị Trân làm hội trưởng không ??
- Ừ . Chị ấy mời tớ vào thay cho bạn chị ấy , chị ấy mời lâu rồi tớ thấy cũng có ích nên tham gia thôi .
- Vậy tớ chờ cậu họp xong về luôn nha .
- Không được họp xong tớ phải tới tiệm cafe làm thêm với chị Trân nữa .
- Sao cậu làm thêm với chị Trân nữa hả .
- Ừ nhờ chị ấy giới thiệu tớ vào chỗ đó mà.
- Ừ _ nó cuối đầu xuống bùn bã .
- Khánh . Đi thôi em _ tiếng Trân từ ngoài cửa vọng vào .
- Dạ . Tớ đi nha , bye _ hắn bước ra ngoài cửa .
Nhìn hai người nó đi nó lại bùn nữa rồi , hên sao Huy , Châu và Duy tới rũ nó đi ăn kem , nghe đến kem tâm trạng nó cũng đỡ hơn . 4 người đi ăn kem Huy và Châu tìm lời an ủi nó , tâm trạng nó vui hẳn ăn liên tục không ngừng nghĩ , thế là lại khỗ cho người mời nó ăn . Duy thấy thế cũng phì cười , nụ cười đầu tiên của Duy trong ngày . Ăn xong nó với Duy về nhà , 2 anh em như thường lệ mỗi người về một phòng nằm trên giường cả 2 cùng bùn tuy nỗi bùn khác nhau nhưng đều là cùng một nguyên nhân gây ra .
Nó ăn cơm xong thì Châu tới . Hai đứa nó vào cửa hàng bán đồ cho mùa lạnh :
- Mày định mua gì vậy Nhi .
- Tao mún mua khăn choàng cổ ._ nó nói mắt đảo liên tục .
Đập vào mắt nó hàng lọt chiếc khăn với đủ hình dáng khác nhau , nhưng có một chiếc khá đơn giản , được làm bằng len và độc mỗi một màu đen , nó cảm giác rằng chiếc khăn này đơn độc giống hắn vậy , thế là nó cũng quyết định :
- Nè Châu mày xem cái này như thế nào ???



- Sao đơn giản vậy ?? Mà trong cũng được đó .
- Tao chẵng biết sao tao lại thích nó nữa ?? Hì hì . Thôi tao ra thanh toán đã , nãy giờ trong lúc nó lựa khăn Châu cũng đã lữa được một chiếc áo len .



Châu mún nhân dịp này thổ lộ cho Huy biết tình cảm của mình dù biết chắc sẽ bị từ chối , châu đã lén mua cái áo này khi nó đang lựa khăn choàng . Hai đứa thong thả ra về , bước ra ngoài cửa hàng , nó và Châu đi qua đường để về nhà , chẵng hĩu sao cái điện thoại nó đặt trong túi rớt xuống đất , nó cúi xuống nhặt lấy khi quay sang thì ánh sáng đèn của một chiếc otô rọi vào mắt nó . Châu quay lại nhìn thấy chỉ kịp hét hai từ :
- Cẫn thận !!!
Chuyện gì sẽ xảy ra với nó ???? Mời mọi người đón đọc Cháp 20 của Bi hứa hẹn nhiều chuyện sẽ xảy ra trong cháp này . Thế là ngày mai thứ 2 không viết được rồi , mọi người ráng đợi thứ 3 hoặc thứ 4 nhé , thông cảm nha mọi người . Cháp này đền cho cháp trước hơi ngắn (:|

TOP
admin
Hoàng Tùng Linh


Trùm

Bài viết
5987
Tinh hoa
12
Điểm
11879
Danh vọng
11879
Tiền
24623
Giới tính
Nam
Đến từ
Việt Nam
Trực tuyến
1278 giờ
Đang ký
19-12-2009
Không gian riêngGửi tin nhắnCho vào mục bè bạnOffline
24#ToVừaNhỏ Gửi vào 24-2-2010 17:28 Chỉ xem tác giả này
Cháp 20 :
Ở chỗ làm thêm của hắn đang làm thì điện thoại của hắn vang lên , hắn móc điện thoại ra mà ai nhìn cũng tủm tỉm cười tại con trai mà sài điện thoại màu hồng :
- Alô !!!
- Tui Châu nè . Nhi nó.......
- Nhi sao _hắn lo lắng hỏi .
- Nó gặp tai nạn rồi , chắc không qua khỏi đâu . Hức hức !!!
Tim hắn như ngừng đập khi nghe cái tin trời giáng đó , đầu óc trống rỗng , mơ hồ :
- Alo alo ông có nghe tui nói không ??? Tụi này đang ở bệnh viện xxx .......
Hắn buông lõng tay mình xuống , mắt nhìn về phía xa xăm , hắn như người mất hồn , rồi một cái gì đó đến và thức tỉnh hắn , có lẽ là lí trí của chính bản thân hắn đã làm điều đó . Hắn chạy , chạy nhanh lắm , bây giờ hắn đã nhận ra rồi , nhận ra được cái thứ tình cảm mình dành cho nó , có lẽ khi người ta sắp mất đi một thứ gì đó quan trọng của bản thân mình thì họ mới nhận ra rằng giá trị của nó đối với mình .
. Đến bệnh viện hắn chạy khắp nơi tìm kiếm , sao bây giờ hắn đột nhiên lại ngốc thế nhở sao không đi mà hỏi y tá . Bệnh viện là nơi hắn không muốn đến nhất từ nhỏ cho đến bây giờ, bởi vì vào đây mùi tanh của máu , cùng với mùi thuốc xác trùng , và có lẽ hắn sợ sợ cái cảm giác mất mát ở trong đây . Cuối cùng hắn cũng thýâ nhỏ Châu , vội chạy lại thật nhanh đứng đối diện Châu 2 tay đặt lên vai Châu lay mạnh :
- Nhi đâu , Nhi đâu rồi , Cậu nói đi _ hắn quát to .
Vừa lúc ấy một bác sĩ bước ra khỏi phòng , bên cạnh là các y ta đang đẩy một chiếc xe đi , trên chiếc xe ấy một người con gái đã bị che mặt bằng một tấm vải trắng ,chỉ có mái tóc còn xòa ra , mái tóc ấy sao mà giống màu tóc nó thế , hắn như bất động một lần nữa , tiếng khóc của Châu ngày càng to , to lắm cơ . Hắn khụy mình xuống như người mất hết sức lực , cái gì mặn mặn trên lưỡi của hắn nhỉ thì ra là nước mắt , những giọt nước mắt đầu tiên , sau năm hắn 5 tuổi , khi papa và mama hắn 2 người đều đi làm , nói là đi làm công việc chung nhưng thật ra hắn biết tất cả . Từ lúc ấy hắn đã tập cho mình fãi mang bộ mặt lạnh lùng , phãi cứng rắng , mạnh mẽ để tự bảo vệ mình , nhưng sao bây giờ tất cả đều không nghe lời hắn , tại sao tất cả cố gắng bao năm qua đều tan biến và tại sao nhưng giọt nước mắt này lại rơi vì một người con gái , Có lẽ ..................... :
- Châu về thôi mày , đau chết đi được .
Giọng nói này sao nghe quen quá vậy , giọng nói hằng ngày vẫn văng vẵng bên tai làm phiền hắn mọi nơi mọi lúc , hắn khẽ ngẫng đầu nhìn lên , đúng rồi nó đây cơ mà vậy lúc nãy là ai cơ chứ , nó cũng giương mắt ngạc nhiên nhìn hắn thì :
- HAhahahahahhahaha _ nhỏ Châu cười đến nổi chảy cả nước mắt .
Bây giờ thì hắn mới nhận ra là mình đã bị lừa một cú thật đau , hên sao nước mắt khô rồi nếu không bị chọc chết mất nhưng dù sao cũng thật may mắn vì không có chuyện gì xảy ra với nó , hắn đứng dậy lườm nhỏ Châu một cái làm Châu đứng tim hết dám cười :
- Nè cậu sao nữa vậy ??? Đi đứng sao mà để như thế này _ hắn tiến lại chỗ nó lên giọng trách móc .
- Tớ đi qua đường , làm rớt cái này nè , cúi xuống lấy , hên mà chiếc xe đó dừng lại đúng lúc không thì tớ ........._ nó vừa nói vừa zơ cái điện thoại lên .
- Cậu ngốc vừa thôi chứ !!! Thật là làm gì cũng không nên mà .
- Chu chậc chậc , hai người dùng điện thoại đôi cơ àk ._ nhỏ Châu nhìn 2 tụi nó cười nham hiểm .
- Cậu vừa thôi , tôi chưa xữ cậu là may đó _ hắn nhìn Châu đe dọa .
- Xữ gì cơ ???_ nó thắc mắc hỏi .
- Không có gì về thôi _ hắn kéo tay nó đi .
- Đau ........... _ nó giật lại , nhăn mặt nhìn xuống cái chân .
- Bị sao vậy??_hắn nhìn cái chân rồi ngước lên hỏi nó . Hắn nãy giờ lo nó không sao đâu để ý gì bên dưới .
- Tuy không bị đụng nhưng tớ sợ quá ngã ra sau , thế là bị bông gân lun ._ nó giải thích tường tận cho hắn .
- Cậu thật là ............... _ hắn nhìn nó thở dài , rồi ngồi xuống quay cái lưng về phía nó .
- Hả ??? _ Nó ngây ngô hỏi .
- Trời cậu không leo lên đi hay định chờ tớ mời nữa hả ??_ hắn quay lại mắng nó .
- À ừk !! _ nó mỉm cười hạnh phúc ngồi lên lưng hắn .
Hắn cõng nó đi , Châu đứng nhìn theo '' Trời bọn họ tình tứ , hạnh phúc quá quên mình đứng đây lun sao ??? Con nhỏ kia mai biết tay bà . Nhìn nó như vậy mình cũng thấy vui cho no , vì có lẽ tên đó thích nó rồi . Nhưng còn Huy thì sao , Huy sẽ tổn thương mất '' Châu đượm buồn khi nghĩ đến Huy .
Trên đường về :
- Trời cậu nặng quá đi mất ._ hắn than vãn .
- Cái gì . Tớ vậy là ốm rồi đó . _ nó đớp lại phản đối .
- Ốm cái đầu cậu đó ??? Lo mà giảm cân đi không thì ế chồng đó ._hắn trêu nó .
- Hiz tớ biết là tớ ngốc không ai thích , nhưng cậu có cần nói quá đáng thế không _ nó bắt đầu mè nheo .
- Nè nói vậy thôi . Mà khóc thật àk , tớ nói đùa thôi ._hắn hoảng hốt .
-Hì hì tớ chọc cậu thui _ Nó cười thật to .
- Cái gì !!! Dám chọc tớ có tin tớ thả cậu xuống đi bộ về không?? _hắn đe dọa nó.
- Ấy ấy đừng thả tớ xuống tội nghiệp tớ lắm cơ ,cậu tốt bụng mà đừng bỏ tớ nha _ nó năn nỉ thảm thiết .
- Bó tay với cậu .
- Hì . Mà nè ngày mai cậu có rãnh không ????
- Chi vậy . Ngày mai àk chắc không bận gì lắm .
- Vậy ........... tớ chờ cậu ở dưới cây thông khổng lồ , lúc nhỏ tụi mình đi chung đấy nhớ không ???
- Sao lại chờ tớ ???_ hắn giả vờ hỏi .
- Tớ sẽ chờ cậu ngày hôm đó nữa thôi, nếu như cậu đến thì đồng nghĩa với việc cậu thích tớ ,còn nếu không thì tớ nghĩ tớ nên từ bỏ ._ mặt nó trông có vẻ sắp khóc .
- Tớ biết rồi _ hắn khẽ đáp mà trong đầu thầm nghĩ '' Đồ ngốc ạ !! Câu trả lời tớ đã có ''
- Hì ,tớ sẽ đợi cậu _ nó ômchạy lấy cổ hắn .



Một không gian ấm áp và hạnh phúc lan tỏa xung quanh 2 người . Chẵng hiểu sao mà nó tự tin rằng ngày mai hắn sẽ đến , cả 2 cùng mỉm cười , nụ cười của hạnh phúc . Mồ hôi thấm ướt cả áo hắn , nhưng một chút mệt mỏi cũng không xuất hiện , có lẽ vì hắn đã nhận ra được tình cảm của mình .
Liệu ngày mai hắn có đến ??? Liệu tình cảm của nó có được đền đáp xứng đáng ???Mời mọi người đón đọc Cháp 21 , chìu mai sẽ phục vụ mọi người . Cảm ơn tất cả vì đã ủng hộ [-(

TOP
admin
Hoàng Tùng Linh


Trùm

Bài viết
5987
Tinh hoa
12
Điểm
11879
Danh vọng
11879
Tiền
24623
Giới tính
Nam
Đến từ
Việt Nam
Trực tuyến
1278 giờ
Đang ký
19-12-2009
Không gian riêngGửi tin nhắnCho vào mục bè bạnOffline
25#ToVừaNhỏ Gửi vào 24-2-2010 17:31 Chỉ xem tác giả này
Cháp 21 :
Ngày hôm nay đây , ngày quyết định tình yêu của nó ,có được đền đáp xứng đáng hay không ??? Hay sẽ tan biến như bọt bong bóng , những gì nó ấp ủ trong suốt 17 năm qua giờ có thể biết được kết quả của một mối tình mà nó từng cho là vô vọng mà cũng có thể là vậy , không ai hay được mọi chuyện . Hôm nay vẫn như mọi ngày , hắn nó và Duy cùng nhau đến trường , cùng vui đùa , chạy nhảy . Vừa vào đến lớp thì nó đã gặp người nó không có cảm tình cho lắm mà nói đúng hơn là ghét cực :
- Khánh àk !! Chúng ta ra ngoài bàn chuyện nào ._ Trân đã đứng chờ sẵn trước cửa lớp của nó .
- Dạ !! Duy đem cái cặp vào giùm tao nha _ hắn nhìn Duy rồi giúi cái cặp vào tay Duy .
- Ờ !! _ Duy nói nhưng vẫn chăm chú nhìn Trân .
- Khánh đi đâu zạ ???_nó khẽ níu nhẹ cái tay áo của hắn .
- Có chuyện riêng ý mà . Cậu đừng quan tâm .
Nói xong hắn và Trân bước đi , mái tóc của Trân khẽ lướt nhẹ qua vai Duy '' Mùi hương ấy vẫn còn , bóng dáng ấy cũng vậy chỉ có trái tim em đã không thuộc về anh '' Duy hít mạnh cái không khí Trân vừa đem lại , như đang tiếp thêm sức lực . Còn nó cái câu nói sau cùng của hắn vẫn đang vang lên trong đầu nó '' Cái gì mà chuyện riêng ??? Cái gì mà đừng quan tâm ?? Mới hôm qua cậu ấy còn khẵng định là không thích chị ấy mà , sao bây giờ ...... Mình sợ quá . Tại sao bất an luôn ngự trị trong mình ?? '' Duy quay sang thấy nhỏ em mình đang đứng bất động chẵng hiểu lý do vì sao ?? Giơ tay , giơ chân tùm lum , trước mặt nó , mà chẵng thấy động tĩnh gì :
- We we em gái , we we
..........................._vẫn không có tiếng gì trả lời .
- EM GÁIIIIIIIii _ Duy hét to vào tai nó .
- Hả hả ??? Cháy nhà sao ??_đến bây giờ nó mới nghe , giật mình nói tùm lum .
- Sao đứng im vậy ??_Duy lo lắng hỏi .
- Dạ hông có gì _ nó buồn bã bước vào lớp .
Duy biết rõ là nó buồn vì hắn với Trân nhưng vẫn hỏi có lẽ Duy cũng mún một sự an ủi từ một người người đồng cảnh ngộ như nó .Duy cũng bước vào lớp với nụ cười buồn trên môi , vào lớp nó ngồi tâm sự với Châu :
- Tao sợ quá Châu ơi !!! Lỡ như tối nay Khánh hông đến thì sao ??? Tao sợ Khánh thích chị kia mất _ nó ngồi than vãn với Châu .
- Mày nên tin vào nó , biết đâu tối nay nó sẽ đến thì sao , tin tao đi , tao bày cho mày kế này mà lị _ nhỏ Châu nói có vẻ như chắc chắc lắm .
- Sao mà mày chắc giữ vậy ???_ nó nhìn Châu nheo mắt hỏi .
- Mày hỏi nhiều quá cứ tin tao đi. Đừng lo nữa _ nhỏ Châu an ủi nó .
- Ừ .
Tuy nói vậy nhưng nó chẵng an tâm tí nào cả . Hắn làm gì với Trân mà lâu đến vậy cơ chứ , nó ngồi cứ nhìn trân trân ngoài cửa .
Thôi ra sân sau trường xem tình hình 2 người kia thế nào rồi :
- Đây tiền 4 ngày làm việc mệt nhọc của em đây _ Trân xòe một phòng bì đưa cho hắn .
- Hi cảm ơn chị _ hắn nhận lấy phong bì .
- Có gì đâu nhờ em mà wán tnăg thu nhập vượt trội . Mà tối nay em có rãnh không ??_ Trân nhìn hắn hỏi .
- Tối nay em có hẹn rồi ạ _ hắn lễ phép trả lời , nhưng mắt vẫn nghía vào cái phong bì .
- Mấy giờ em hẹn ??_ Trân hỏi tiếp .
- Dạ 7h .
- Vậy chìu nay học xong em qua phụ quán một ngày cuối được hông??? Chỉ 7h là xong thôi .
- Vâng vậy cũng được ạ . Nhưng chìu nay trước khi đi làm em nhờ chị một chuyện được không ạ ??
- Chuyện gì em nói đi .
- Em mún mua một món quà tặng một người bạn quan trọng . Chị có thể giúp em tư vấn được không ??
- Dĩ nhiên rồi !! Chị rất vui lòng _ Trân nhìn hắn nở một nụ cười tươi .
Tan cuộc nói chuyện hắn quay về lớp , vừa thấy hắn nó bay ra cửa :
- Cậu đi đâu mà lâu quá vậy _ nó hỏi cho với đi nổi mong nhớ nãy giờ .
- Trời sao cậu hỏi giống tra hỏi chồng thế không biết _ hắn nhìn nó cười gian tà .
Nó nghậm lun , mặt đỏ lừ lừ . Còn những nhân vật nử khác trong lớp trừ Châu ra đã xuống phòng y tế xin cấp máu . Thế là mọi người bắt đầu những tiết học mới đầy chán nản . Giờ ra về đến như thường ngày nó quay xuống rủ hắn đi về :
- Về thôi về thôi Khánh _ nó loay hoay xếp sách vở .
- Tớ có chuyện quan trọng cần làm rồi . Cậu về với thằng Duy đi .
- Chuyện gì vậy , chẵng phải hết họp nhóm rùi hay sao ???
- Thì cậu hỏi làm gì .... Thui tớ đi đây .
Hắn chạy vụt đi , chắc sợ trễ giờ ra ngoài cổng thì đã thấy Trân đứng chờ sẵn .



- Mình đi thôi chị .
- Ừ .
Nó ở trong lớp mặt nhăn nhó , thấy thế Châu đề nghị rũ nó , huy và Duy đi ăn kem . Nhưng Duy từ chối vì có việc bận ở nhà , nên 3 đứa tung tăng ra quán kem , trên đường đi nó và Châu nói chuyện um cả một vùng , Huy nhìn mà phì cười , bỗng đi qua một shop gì đó , đang nói chuyện nó chợt thấy dáng ai quen quen hình như là hắn thì phải , đi bên cạnh là Trân , tim nó như co thắt lại , nụ cười trên môi tắt lịm '' Chuyện quan trọng của cậu đấy ư ???? Chẵng lẽ .............'' nó cuối mặt xuống cười buồn , Huy và Châu thấy nó vậy , thì nhìn xem thữ thì thấy cái cảnh đó , Huy định bay qua đường đấm vào mặt hắn vài cái thì :
- Huy đừng vậy mà _ nó nắm chặt áo Huy lại .
- Nhưng...............
- Nhi chả có quyền gì ngăn cản cậu ấy đi với ai . Mình về thôi _ nó kéo tay Châu và Huy về ,
Huy tức lắm nhưng không mún nó bùn thêm nữa nên đành thôi . Tên đường về nó không nói câu nào cả , Châu và Huy thay nhau làm trò trước mặt nó , để nó cười , nhưng bù vào là những giọt nước mắt khẽ rơi . Châu và Huy lo lắng lắm , vỗ mãi mà nó chẵng chịu nín , đến nhà nó 2 người đành từ biệt nó ra về. Nó bước vào nhà uể oải , hên là papa và mama chưa về không thì nó cũng chẵng biết nói sao nữa . Nằm dài trên chiếc giường những suy nghĩ lại bắt đầu zấn lên '' Mọi chuyện là sao vậy nhỉ ??? Khánh nói không thích lại đi chơi cùng với chị ấy ??? Sao mình cảm thấy bất an quá , nhưng dù sao tối nay nhất định fãi đi , dù mình nghĩ 80% là Khánh sẽ không tới '' nằm một lúc nó chìm vào giấc ngủ , có lẽ nó đang nạp năng lượng để tối nay tiếp nhận một vết thương nữa chăng ???
Liệu hắn có đến không nhỉ ??? Mời mọi người đón đọc cháp 22 vào sáng hoặc trưa ngày mai . Chúc mọi người đọc vui vẻ .

TOP
admin
Hoàng Tùng Linh


Trùm

Bài viết
5987
Tinh hoa
12
Điểm
11879
Danh vọng
11879
Tiền
24623
Giới tính
Nam
Đến từ
Việt Nam
Trực tuyến
1278 giờ
Đang ký
19-12-2009
Không gian riêngGửi tin nhắnCho vào mục bè bạnOffline
26#ToVừaNhỏ Gửi vào 24-2-2010 17:35 Chỉ xem tác giả này
Cháp 22 :
Nó ngủ chưa được 1 tiếng thì giật mình tỉnh dậy , nó sựt nhớ buôỉ hẹn quan trọng lúc 7h , vội chạy nhanh vào phòng tắm , khoãng 40 phút sau nó có mặt trước tủ thay đồ , nó lục toanh cái tủ , quăng wuần áo tùm lum sau một tiếng đồng hồ dài dăng dẳng cuối cùng nó cũng tìm được một chiếc áo đầm ngắn màu đỏ trông đơn giản lắm những cũng làm toát lên được vẻ đẹp ngây thơ của nó



Nó đứng soi mình trông gương làm đủ kỉu dáng :
- Công nhận mình xinh như minh tinh điện ảnh . Hí hí _ nó nhìn và cười một cách man rợ .
- Mà trong trời lạnh thế này , mặc vầy bị cảm mất . Ơ nhưng mà hông sao có Khánh bên cạnh lo gì lạnh _ nó tự độc thoại một mình .
Sau một hồi lựa chọn , trang điểm gần 2 tiếng đồng hồ , nó đi xuống lầu không quên vớ túi quà hôm qua mới mua . Nó lê chân xuống cầu thang một cách nặng nề , chắc tại hôm qua bông gân chưa khỏi hẳn . Vừa bước xuống lầu :
- Nhi đi đâu vậy con ????_ mama nó nhìn nó cười gian .
- Dạ con có hẹn với bạn _ nó hồn nhiên trả lời .
- Ơ chậc chậc bạn cơ mama ạ !! _ Duy từ đâu bay vào ngồi cạnh mama nó .
- Ừ kỳ ghê con nhở !! Bạn gì mà đi trong ngày này cơ chứ ??_ mama nó nhìn Duy thắc mắc hỏi .
- Ừ con cũng chả biết nữa , nhưng mà chắc là bạn trai rồi em gái nhỉ _ Duy nhìn nó đá lông nheo .
- Ơ em ......
- Bạn trai gì ??? Em gái con có bạn trai rồi àk ???_ mama nó giả bộ ngạc nhiên ngây thơ như con nai tơ .
- Bạn trai nào thế em gái ??? Nói cho mama nghe đi _ Duy đía vào .
- Ơ em......._ nó đỏ mặt , cúi đầu xuống .
- Thui được rồi con trai đừng chọc Nhi nữa , con cứ chọc con gái mama hoài sao nó dám đi chơi với thằng Khánh nữa chứ _ mama nó giã vờ khiển trách Duy .
- Dạ con biết rồi ạ !!! Ai mà dám chọc ghẹo , kẻo có người sang nhà wánh con chết _ Duy ra vẻ hối lỗi .
- Hai người thật là .............. Thôi con đi đây chả thèm nói chuyện với hai người nữa _ nó giẫn giổi giảy nãy bỏ đi .
- Hihihihi _ nó vừa đi cả mama nó và Duy ôm bụng cười .
- Thôi con cũng đi đây mama ạ !!!
- Con đi đâu ._ mama nhìn Duy hỏi .
- Con đi hưỡng thụ hạnh phúc trong quá khứ _ Duy ngữa đầu lên trời cười buồn .
- Con vẫn chưa quên được cô gái ấy sao ???
- Quên sao ??? Con quên lâu rồi mama ạ !!! _ Duy nhìn mama nó , lại một nụ cười gượng gạo trên môi Duy .
- Con vẫn vậy , vẫn cố chấp , tại sao con không thử nói tình cảm mình ra ??? Biết đâu lại tốt hơn thì sao _ mama nhìn Duy nghiêm túc cho lời khuyên .
Một không gian im lặng bao trùm căn nhà , Duy không nói gì cả , đứng im nhìn xuống đất :
- Thôi con đi đây ạ _ Duy như muốn lãng tránh câu hỏi của mama .
Duy bước ra khỏi nhà , đi đến nơi có quá khứ đẹp đẽ mà Duy không thể nào quên được , Duy chỉ mặt một chiếc áo phông mảnh trên người , cái giá lạnh đang xâm chiếm trong Duy , nhưng không lạnh bằng nơi con tim của chính Duy từ lâu đã không được người ấy sưỡi ấm . Còn nó đã ngồi yên vị trước ghế đá cạnh cây thông noel , có lẽ nó đến hơi sớm mới 6h40 thôi , nó hồi hợp lắm cơ , sự hồi hộp lo lắng làm nó quên đi cái lạnh xung quanh mình ,khẽ đặt bì quà bên cạnh nó ngồi suy nghĩ vu vơ những ký ức của tuổi thơ đẹp bên cạnh cây thông này :
- Hức hức mọi người đâu cả rồi , sao lại bỏ Nhi ngồi đây một mình cơ chứ , lạnh quá _ nó ngồi co rúm bên cạnh cây thông , nước mắt ngắn , nước mắt dài .
- Cậu sao lại đi đến đây mà khóc cơ chứ ?? Đã dăn là phải theo mọi người để khỏi lạc cơ mà ._ một cậu bé chạy đến bên cạnh nó , ngồi cạnh nó , đưa tay lau nhẹ những dòng lệ .
- Hức hức ..Cậ..u đâ...y ro...ồi . Tớ sợ quá _ nó vừa thấy hắn nhảy nhào vào ôm chặt lấy hắn , vừa nấc vừa nói .
- Thôi ngoan nào đừng khóc nữa !! Chẵng phải tớ đã ở đây rồi sao , nín đi nào _ hắn ôm chặt nó vào lòng như đang làm giảm nổi bất an sợ hãi trong nó , cũng như sưỡi ấm thân thể bé nhỏ này .
- Cảm ơn cậu !! Hoàng tử của tớ _ nó khẽ đẩy hắn ra , đưa tay lau nước mắt , rồi nở một nụ cười tươi . Làm chàng hoàng tử đỏ mặt tía tai .
- Cậu đúng là đồ ngốc mà !!! Ai là hoàng tử của cậu cơ chứ ???_ hắn khẽ gõ nhẹ vào đầu nó .
- A !! Đau , hức hức cậu oánh tớ _ không đau tí nào nhưng nó làm um sùm lên .
- Đưa tớ coi nào , có tí vậy cũng khóc , sao mà làm công chúa của tớ được cơ chứ ????_ hắn nói rồi khẽ vén tóc lên , đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nó .
- Vậy ... nếu tớ không khóc nhè sẽ được làm công chúa của cậu sao ??_ nó ngây thơ nhìn hắn hỏi .
- Ơ.........Tớ chả biết nữa . Thôi đi nào mọi người đang đợi chúng ta đấy _ hắn nắm tay đỡ nó đứng dậy rồi kéo tay nó đi .
- Ừ hoàng tử của tớ _ nó cười tươi nắm chặt bàn tay ấm áp đó .



Thế là 2 đứa bé ngây thơ hồn nhiên , đã tự ấn định hoàng tử và công chúa cho riêng mình . Nhưng lịu ước mơ tuổi thơ có được thực hiện trong tương lai .
Trở về thực tại bây giờ đã hơn 7h30 , sao hắn chưa đến nhỉ , nó cứ nhìn đồng hồ , trong lòng lo lắng sốt ruột .
8h những cặp đôi cứ lần lượt đi xung quanh nó , họ cười đùa nói với nhau , làm nó thấy tủi thân nhưng chẵng sao mới có 1 tiếng mà , chắc hắn có chuyện gì bận đây , nó vẫn tin như vậy .
9h cái lạnh giá của đêm noel mà chiếc áo mỏng manh trên người nó không thể chóng đỡ được , nó lạnh lắm , lạnh đến run người , nó khẽ lấy hai tay xoa vào nhau để tạo hơi ấm cho cơ thể .
10h sự thất vọng đang dâng lên càng lúc càng nhanh , sự tự tin cũng mất dần , nó mệt lắm , vừa mệt vừa lạnh , nó cảm thấy hai mắt mình như đang có cái gì đè nặng xuống , hàng ngàn chữ tại sao đặt ra trong đầu nó và kết luận cuối cùng là có lẽ hắn không hề có một tí tình cảm nào với nó , nhưng tại sao tại sao nó vẫn ngồi đây chờ .
Chúng ta quay lại quán cà phê của hắn xem nào :
7h quán cá phê người càng ngày càng đông , mọi người tấp nập ra vào , hắn cũng vậy cùng với Trân bưng bê chẵng còn thời gian nghĩ nữa .
8h quán dần thưa dần người , hắn nhìn đồng hồ mà sốt ruột hắn lên , chẵng phải chị Trân bảo 7h là xong sao . Chẵng biết nó thế nào nữa .
9h cuối cùng cũng hết người , nhân viên và ông chủ timệ ra về hết , đễ hắn với Trân , quét dọn xong rồi đóng cửa giùm , tại mọi người đều có hẹn . Nhờ vả mà chẵng lẽ hắn lại tự chối .
- Chị xin lỗi xin lỗi nhiều lắm chị cứ ngỡ là 7h sẽ hết khách _ Trân cuối đầu xin lỗi hắn liên miên nhưng mặt thì đang tái dần ,
- Dạ hông sao...........
hắn chưa kịp nói hết câu thì Trân ngã , hên sao hắn đỡ được , :
- Chị nhức đầu quá !!! _ Trân nhìn hắn khẽ nói .
- Chắc chị làm mệt quá rồi em đỡ chị lại ghế ngồi _ hắn nói rồi dìu Trân lại ghế .
Hai người ngồi xuống ghê đầu Trân dựa vào vai hắn , đôi vai này làm Trân liên tưỡng đến đôi vai của người ấy , nhiều lúc Trân đã nghĩ tại sao lại phải trả thù nhưng bây giờ Trân vẫn cố gắng thực hiện đó thôi , có lẽ Trân đã quá quá hận Duy . hắn ngồi lo lắng nhìn Trân rồi nhìn đồng hồ . Đến 10h trong Trân có vẻ đỡ hơn :
- Chị ơi !! Em có việc bận em đi trước đây ạ !! Trông chị cũng đỡ hơn rồi _ hắn nhìn Trân nói , rồi quay sang lấy chiếc áo để cạnh ghê , định bước đi thì Trân ở sau chạy đến vòng tay ôm hắn :
- Đừng đi , đừng bỏ chị . Em thích anh !!



hắn sẽ xữ sự ra sao đây mọi người nhỉ ??? Liệu nó có thôi không chờ nữa mà bỏ về không ??? Mời mọi người đón đọc cháp 23 ngày mai Bi viết mọi người nhé . Mọi người cứ tiếp tục đoán tiếp đi .

TOP
admin
Hoàng Tùng Linh


Trùm

Bài viết
5987
Tinh hoa
12
Điểm
11879
Danh vọng
11879
Tiền
24623
Giới tính
Nam
Đến từ
Việt Nam
Trực tuyến
1278 giờ
Đang ký
19-12-2009
Không gian riêngGửi tin nhắnCho vào mục bè bạnOffline
27#ToVừaNhỏ Gửi vào 24-2-2010 21:07 Chỉ xem tác giả này
Cháp 23 :
- Chị..........
- Xin em xin hãy sưỡi ấm trái tim này _ Trân vẫn ôm chặt lấy hắn .
Hắn cảm nhận được những giọt nước mắt thấm ướt áo mình . Đột nhiên hắn nắm mạnh tay Trân đẩy ra khỏi người mình , quay người lại nhìn thẳng vào mắt Trân :
- Xin lỗi chị . Em đã tìm thấy người đã , đang và mãi mãi chiếm giữ trái tim của mình .Và em biết rằng trái tim của chị không giành cho em , đừng để lý trí quyết định , hãy để con tim tự tìm đường , đến nơi mà hạnh phúc sẽ thuộc về nó . Em thạnh thật xin lỗi chị _ hắn nói vừa dứt câu, chạy vụt đi .
- Sao cơ ???? Hạnh phúc àk ??? Tất cả chỉ là ảo , ảo tưỡng mà thôi . Không bao giờ tôi tin vào cái hạnh phúc đó , mãi mãi không bao giờ ._ Trân bật khóc , tiếng khóc ngày càng to , những ký ức đó lại tràn về trong Trân .
Sau một hồi khóc lóc , Trân đứng dậy vớ đồ , thì thấy một chiếc điện thoại màu hồng , Trân thò tay lấy nó lên thì thấy tấm hình nó và hắn hôm thắng cuộc thi :
- Em gái của anh giống anh thật . Chính vì điều đó tôi sẽ không để yên đâu _ Trân nhìn chằm chằm vào cái điện thoại , sự thù hận lấp đầy ánh mắt cũng như trái tim Trân .
Trân khóa cửa quán , nhẹ nhàng bước đi , bây giờ đã khuya lắm rồi nhưng Trân vẫn mún đến nơi đó . Đó không phải là một nơi xa xôi , nhưng đó là nơi bí mật của 2 con người . Trân tháo giày ra , bước nhẹ lên con đồi với thảm cỏ xanh mát , cảm giác chân mình đặt lên cỏ thật là thích vừa mát mà vừa nhột nhột . Vừa leo lên đến nơi Trân giật mình khi thấy bóng người , một con người đang nằm dài trên thảm cỏ ,'' lạ thật chẵng lẻ nơi này còn có người khác biết sao ???? Không thể nào . Vậy con người đang nằm đó là anh ư ??? Có lẽ đúng là vậy , đúng là cái dáng nằm đó rồi . '' Nhìn Duy ký ức đẹp đẽ tại nơi này lại tràn về :
- Ui mỏi chân quá đi thôi _ Trân vừa cuối xuống đấp bóp chân vừa kêu than .
- Thôi đừng than vãn nữa cô nương nhìn lên đi nào _Duy nhắc nhở Trân .
- Úi trời nó là cái thứ gì chứ ..............._ Trân nhăn nhó ngước mặt lên , thì :
- Woa đẹp quá điiiiii !!!_ Trân reo lên sung sướng .
- Thế lúc nảy ai bảo ..........._ DUy chưa kịp nói xong thì Trân đã chạy đi mất .
- Đúng thật là ........... Đừng lại coii nhỏ kia _ Duy rượt theo Trân .
Hai người rượt đuổi , đùa giởn với nhau cho đến khi cả hai thấm mệt thì cùng ngả người ra thảm cỏ :
- Em chạy nhanh thật đó , con gái gì mà ......._ Duy vừa thở vừa nói .
- Thì sao hả ???
- Thì hổng ai thương chớ sao _Duy trêu Trân .
- Hông ai thương kệ tui _ Trân giận lãy quay sang chỗ khác .
- Nè giỡn thui mà . Không ai thương thì anh thương thôi _ Duy hoảng hốt năn nỉ .
- Ai thèm giận . Mà anh sao tìm được chỗ này hay vậy ???_ Trân thắc mắc hỏi .
- Anh mà ._ Duy vênh mặt lên .
- Thui đi cha ._ Trân trề môi nhìn Duy .
- Hì hì . Chỗ này là chỗ bí mật của tụi mình thui ấy nha .
- Biết rồi . Plè plè _ Trân lè lưỡi trêu DUy .
- Thui nha .. Chọc anh nãy giờ rồi đó ._ Duy liếc Trân .
- Kệ thích chọc _ Trạn đáp lại .
- KỆ nè .....kệ nè _ Duy ngồi dậy vừa nói vừa thục lét Trân .
- A.... haha...haha ...dừng...lại...đi...mà _ Duy vừa cười vừa giảy .
- Chừa chưa hả ???_ Duy vẫn không buông tha .
- Rồi...mà _ Trân vẫn trong tình trạng cười không ngớt .
- Thui tha cho em đó , mỏi tay quá _ Duy nói , rồi cuối xuống nhìn mặt Trân , đưa tay vén tóc , rồi từ từ cuối xuống thầm thì '' Anh yêu em '' .
Một nụ hôn , nhẹ nhàng ấm áp , 2 trái tim khẽ nhích gần lại nhau hơn . Trân đáp lại nụ hôn của Duy , và tiếng Trân nhỏ nhẹ vang lên '' Em cũng vậy '' , tuy nhỏ nhưng nó làm lòng DUy bay lên đến 9 tầng mây .
Mãi nghĩ về ngày tháng hạnh phúc ấy , Trân làm rớt đôi giày đang cầm trên tay , làm Duy đang nằm giật mình quay lại . 4 con mắt nhìn nhau , chứa đựng đầy sự nhớ nhung , khoãng 5 phút sau Trân định thần lại :
- Toi..ôi xin..lỗi _ Trân nói định quya lưng bỏ đi .
- Nè !!! _ Bất giác miệng Duy không nghe lời , lên tiếng níu kéo bóng dáng ấy .
- Gì ???_ Trân quay lại nhìn Duy lạnh lùng .
Ánh mắt này làm Duy hụt hẫng :
- Em vẫn sống tốt chứ ???
- Tôi sao ......... Nhờ anh mà tôi sống rất tốt đấy _ Trân nhìn Duy , ánh mắt của sự câm hận lại dấy lên .
Vừa dứt lời Trân quay người chạy đi . Nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy , xa dần xa dần như 4 năm trước , Duy thầm nghĩ mình là một tên vô dụng chẵng thể giữ nổi người mình yêu , nước mắt không nói tiếng nào rơi xuống mặt đất :
- Anh xin lỗiiiiiiiiiiiiiiii _ Duy hét to lên .
Duy đưa mắt nhìn xuống bên dưới , ở nơi này có thể ngắm được toàn cảnh thành phố , những ánh điện xa hoa , một thành phố nhộn nhịp , nhưng sao trái tim Duy vẫn toàn một bóng tối . Chẵng lẽ không có một ánh sáng nào có thể cứu lây Duy sao ??????
Còn hắn sau khi rời khỏi đó , cố gắng chạy nhanh nhất có thể đến nơi hẹn với nó '' Xin cậu đừng bỏ đi '' , đồng hồ điểm 10h40 càng làm cho hắn lo lắng . Mồ hôi thầm ướt cả áo , cùng cái lạnh giá của mùa đông nhưng chẵng hề gì với hắn vì trong đầu hắn lúc này chỉ có nó và nó thôi . Vừa đến nơi hắn thấy bóng dáng nhỏ bé ấy ngả gục trên băng ghế đá :
- Nè ngốc !! Cậu sao vậy ??_ hắn đến sờ người nó thì thấy một thân thể lạnh căm .
Không một tiếng trả lời hắn hốt hoảng bế nó lên , chạy nhanh về nhà . Mới vừa đây hắn vừa ước nó sẽ đợi hắn nhưng bây giờ nhìn nó như vậy tim hắn đau lắm , thà nó đừng đợi , thì hắn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn . Đúng là đồ ngốc mà !!!
Nó liệu có sao không nhỉ ??? Mời mọi người đón đọc cháp 24 . Ngày mai sẽ fục vụ mọi người . Iu mọi người nhiều :^o

TOP
admin
Hoàng Tùng Linh


Trùm

Bài viết
5987
Tinh hoa
12
Điểm
11879
Danh vọng
11879
Tiền
24623
Giới tính
Nam
Đến từ
Việt Nam
Trực tuyến
1278 giờ
Đang ký
19-12-2009
Không gian riêngGửi tin nhắnCho vào mục bè bạnOffline
28#ToVừaNhỏ Gửi vào 24-2-2010 21:09 Chỉ xem tác giả này
Cháp 24 :
Thoạt tiên hắn định bế nó về nhà nó , nhưng cửa nhà thì khóa kín mít , kêu hoài không thấy ai ra . Hắn sợ nó lạnh nên đành bế nó về nhà mình lun .
Về tới nhà hắn chẵng thấy pé Luân đâu ??? Có lẽ sang nhà pé Na rồi . Mà thôi chuyện đó giờ không quan trọng , quan trọng là phải xem nó như thế nào . Vào phòng mình hắn nhẹ nhẹ đặt nó xuống giường :



- Ưm...Ơ _ nó khẽ nhăn mặt . Nhưng rồi cũng ngất đi .
- Nhỏ này thật là .......
- Lạnh quá .... lạnh quá _ nó khẽ rên .
- Trời biết làm sao đây ??? Làm sao hết lạnh nhỉ . Đúng rồi bộ đồ này ướt đẩm rồi , nếu cứ mặt như thế này có khi cảm mất thôi . Nhưng mà biết làm sao giờ , hay mình thay ra nhỉ ?? Không được mình là con trai cơ mà . Hiz giờ sao đây ta ,thôi đành vậy ._ hắn lầm bẩm , vừa nói vừa đi qua đi lại .
Sau một hồi đấu tranh suy nghĩ , hắn tiến lại tủ quần áo của mình lựa một bộ nào nhỏ nhỏ nhất , rồi quay lại giường , tự nhiên nhìn nó mà mặt hắn đỏ cả lên , sau một hồi đán đo suy nghĩ một lần nữa , hắn lấy tay mình , cởi dần chiếc áo đầm của nó xuống . mắt thì nhắm nghiền cả lại . Sau 1 tiếng đồng hồ thì bộ quần áo của hắn cũng chui vào được trong thân thể nó :
- Phù mệt thật !! _ mồ hôi chảy tùm lum trên khuôn mặt điển trai của hắn .
Hắn khẽ đưa tay mình lên sờ trán nó , thấy hơi nóng nóng , hắn chạy xuống dưới lấy một chậu nước cùng một cái khăn trắng . Ngồi cạnh giường nó , hắn từ từ tỉ mỉ, thầm nước vắt khăn , rồi lau nhẹ nhẹ trên khuôn mặt nó , vừa lau vừa nhìn khuôn mặt nó , đẹp thật là từ xuất hiện trong đầu hắn lúc này . Hắn bỏ chiếc khăn xuống , lấy tay sờ nhẹ trên khuôn mặt nó :
- Đồ ngốc sao cậu đáng yêu thế hả ??_hắn buộc miệng nói .
Dường như nhận thức mình vừa nói gì . Hắn thụt cái tay mình lại quay sang chỗ khác thì nhìn thấy một cái bì gì đó mà nó cầm chặt nãy giờ , từ lúc hắn ẵm nó về đến đây . Hắn tò mò với cái bì lại , lôi ra trong đó là một cái gì đó đen đen . Àk thì ra cái khăn choàng cổ :
- Tặng ai đây nhỉ ??? Chẵng lẽ là mình ._ hắn nhìn chắm chằm cái khăn và nói .
Từ đâu rớt ra một mãnh giâý , hắn nhặt lên khẽ nheo mắt đọc :
'' Gửi người tớ yêu !!!
Tớ sợ sợ lắm ?? Sợ rằng cậu sẽ không ở bên cạnh tớ nữa . Trong suốt thời gian qua tớ là một kẻ phiền phức nhỉ ??? Nhưng cậu sẽ đến phải không ??? Cho dù cậu có đến hay không , tớ mún gữi món quà này đến cậu , dù nó không có gì là đặc biệt , nhưng là cả tấm lòng của tớ đấy . Thoạt tiên nhìn cái khăn này tớ đã nghĩ , nó thật hiu quạnh giống cậu , và nếu cậu không đến có lẽ từ đây tớ sẽ không bên cậu nữa , thì chiếc khăn này sẽ thay tớ ở bên cậu và tìm ra hạnh phúc của cậu . Cậu sẽ nghĩ tớ ngốc đúng không ?? Chắc là như vậy rồi , làm sao mà tớ có thể thích cậu lâu đến như vậy nhỉ , ngay đến tớ còn cảm thấy mình thật ngốc . Dù quyết định thử thách tối hôm nay là sai lầm , nhưng tớ cũng sẽ không hối hận vì điều đó ,cậu có biết tại sao không ??? Vì tớ tớ thích cậu, và mún nhận được sự đền đáp từ cậu . Nếu cậu đến thì chúng ta cùng tạo nên hạnh phúc nhé !! Còn nếu cậu không đến thì tớ chúc cậu hạnh phúc , vì hạnh phúc của cậu cũng chính là của tớ . Cuối cùng tớ mún nói : Tớ yêu cậu , yêu cậu nhiều lắm .
Kẻ phiền phức !!! ''
Hắn đọc xong cảm thấy một chút gì đó xót trong tim . Hắn thò tay lấy khắn choàng ,quấn vào cổ mình , rối lấy ra trong túi 2 sợi dây chuyền , một cái hình ổ khóa ,một cái hình chìa khóa



Chẵng biết hắn tặng nó cái nào nhỉ ??? Thôi kệ từ từ biết .
Hắn nhìn chăm chú vào hai sợi dây rồi nở một nụ cười hiếm thấy . Ngắm một lúc hắn cất lại vào trong túi quay sang nhìn nó , nở một nụ cười , vén tóc nó lên , đặt môi của hắn lên trán của nó , rồi thầm thì vào tai nó : '' Đồ ngốc !! Tớ thích cậu đấy '' . Nó khẽ trở mình , hắn ngồi nhìn nó , rồi đưa tay mình nắm tay nó , có vẻ như đỡ hơn rồi , hắn tiếp tục nhìn nó rồi tự nhiên hắn cũng chìm vào giấc ngủ . Hai cái miệng cùng nở một nụ cười hạnh phúc .
Thôi đi xem nàng Châu nhà ta thế nào rồi .
Châu cứ đi qua đi lại trước nhà Huy :
- Giờ sao đây nhỉ có nên đưa cho cậu ấy cái này không ???_ Châu nói rồi nhìn cái bịch trên tay mình .
- Sao mà lạnh giữ vậy trời ?? Giờ sao đây _ Châu vừa nói vừa đưa tay lên thổi thổi .



Bỗng từ đâu Huy thù lù đi ra :
- Nè Châu hả ???
- Hả???_ Châu giật mình hét lên . Làm Huy phì cười .
- Sao đứng trước nhà tớ vậy ??? Bộ có chuyện gì sao ???_ Huy hỏi .
- Sao cậu biết tớ đứng trước nhà cậu vậy ???_ Châu thắc mắc hỏi .
- Thì mama tớ bảo có ai đáng ngờ lắm cứ đi lại trước nhà mình _ Huy nhăn mặt nói .
-Sao cơ ???Tớ đáng ngờ lắm hả ???_ Châu giật mình hỏi .
- Không . Tớ đùa thôi mà hahaha_ Huy nói rồi phá lên cười .
- Cậu này............_ Châu đỏ mặt .
- Mà cậu tới đây có chuyện gì thế ??? Bên ngoài này lạnh lắm đó _ Huy thắc mắc hỏi Châu .
- Àk tớ ........Tớ có cái này định đưa cậu ._ Châu vừa nói vừa đưa cái bịch trên tay cho Huy .
-Cái này ........._ Huy nhìn thắc mắc .
- Thôi tớ về nha trễ rồi . Bye Bye cậu _ Châu nói xong chạy vụt mất .
- Cậu ấy lạ thật .......... Mà cái gì đây nhỉ ??_ Huy vừa bước vào nhà , vừa lấy đồ từ trong túi ra .
- Cái gì ??? Áo len àk ??? Sao cậu ấy tặng mình nhỉ ??? Lạ thật ._ Huy nhìn cái áo mà cứ thắc mắc lên xuống .
Ngày mai chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ ??? Trân sẽ giở trò gì ??? Mời mọi người đón đọc cháp 25 . Trưa hay tối này viết tiếp nhỉ , hay đễ mọi người đau tim chơi .(:|

TOP
admin
Hoàng Tùng Linh


Trùm

Bài viết
5987
Tinh hoa
12
Điểm
11879
Danh vọng
11879
Tiền
24623
Giới tính
Nam
Đến từ
Việt Nam
Trực tuyến
1278 giờ
Đang ký
19-12-2009
Không gian riêngGửi tin nhắnCho vào mục bè bạnOffline
29#ToVừaNhỏ Gửi vào 24-2-2010 21:10 Chỉ xem tác giả này
Cháp 25
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Nè ngốc !!! Đừng bỏ cuộc tiep"
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Góc lãng mãn(he he) :: Cửa sổ tâm hồn-
Chuyển đến